Trạm Truyện 89 · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Xe đón cô lúc bảy giờ sáng. Người lái xe không hỏi cô đã mang đủ đồ chưa. Thẩm Ninh xách một túi vải: giấy tờ, hai bộ quần áo, hộp thiếc, chiếc bát vá vàng bọc trong khăn xô. Cô có định mang thêm bộ dụng cụ, rồi lại thôi, vì người ta đã nói bên đó lo mọi thứ và một người vác đồ nghề vào nhà chồng thì trông như người không tin mình sẽ ở lại.
Vân Sơn nằm cuối một con dốc trồng thông, cách phố Thanh Hà bốn mươi phút. Cổng mở trước khi xe tới, tự động, không ai bấm. Quãng sân từ cổng vào tới bậc thềm lát đá granite Sơn Đông loại mài mờ, thứ đắt gấp ba đá thường vì không bao giờ trơn khi mưa — người xây chỗ này tính cả chuyện người già trượt chân. Nghĩ tới đó, cô nhận ra mình đang tìm lý do để thích ngôi nhà, nên dừng lại.
Quản gia đón cô ở thềm, tự giới thiệu là Trần Bá, tuổi chừng sáu mươi, tay để sau lưng. Ông không nhìn cái túi vải của cô lấy một lần, thứ mà tất cả những người khác trong sân đều đã nhìn.
"Cô Thẩm. Phòng của cô ở cánh Tây, tầng hai."
Ông không nói "phòng của hai người". Thẩm Ninh ghi nhận điều đó nhưng không hỏi.
Trong nhà lạnh hơn ngoài trời bốn năm độ, sàn gỗ óc chó, tường treo bốn bức thư pháp, và cô đi qua cả bốn mà không quay đầu lại — quay đầu lại thì sẽ đọc, mà đọc thì sẽ nói, mà nói thì sẽ có người nghe.
Hoắc Trân đợi ở phòng khách tầng một. Cô đã tưởng người ký cái hợp đồng đó phải ngoài năm mươi. Anh chừng ba mươi ba, cao, không đứng dậy, cũng không mời cô ngồi, chỉ khép quyển sổ đang mở trên đùi lại với gáy sổ quay ra ngoài. Thẩm Ninh kịp thấy mép giấy bên trong có nhiều tờ gấp mép.
"Bảy điều," anh nói, rồi đọc.
Một: cô ăn sáng bảy giờ, ăn tối bảy giờ, ai vắng thì báo trước hai tiếng. Hai: mỗi tháng ít nhất hai lần xuất hiện chung nơi công cộng, danh sách sự kiện Trần Bá đưa. Ba: người trong nhà gọi cô là phu nhân, cô không cần đáp lại điều gì. Bốn: thẻ tín dụng để trong ngăn kéo bàn phòng cô, không giới hạn, không cần giải trình. Năm: người ngoài hỏi gì về cô, câu trả lời là "chuyện nhà". Sáu: thư phòng tầng ba không vào.
Anh dừng ở đó lâu hơn một nhịp bình thường, rồi nói tiếp. "Bảy: hết hạn thì ký ly hôn trong ngày, không kéo dài, không thương lượng."
Bốn phút. Thẩm Ninh biết chính xác vì cô nhìn đồng hồ quả lắc ở góc phòng lúc anh bắt đầu và lúc anh dứt. Bốn phút cho bảy điều, không điều nào hỏi cô đã sống thế nào trong hai năm vừa rồi. Cô đã chuẩn bị sẵn ba câu trả lời cho ba kiểu hỏi khác nhau, tập trên xe suốt bốn mươi phút, và không câu nào được dùng. Người ta có thể không quan tâm tới chuyện cũ của cô, có thể khinh, có thể thương hại; nhưng người ta phải tò mò. Một người không tò mò thì hoặc không coi cô là người, hoặc đã biết rồi.
"Anh còn gì hỏi tôi không?"
"Không."
Anh mở lại quyển sổ, đúng trang có gấp mép. Thẩm Ninh cầm túi vải đi lên tầng hai. Tới bậc thang thứ bảy thì nhận ra tay mình đang siết quai túi đủ chặt để đau.
Phòng cô nhìn ra vườn sau, có một cái bàn kê sát cửa sổ, mặt gỗ trơn, không một vết sơn nào. Cô đặt chiếc bát vá vàng lên đó, mở khăn xô ra: bát men xanh ngọc, cỡ vừa lòng hai bàn tay, vỡ bảy mảnh và vá sáu, vành miệng còn khuyết một chỗ bằng đốt ngón út. Khuyết từ hai mươi năm nay, mẹ cô chưa bao giờ đi tìm mảnh ấy.
Thẩm Ninh ngồi nhìn nó một lúc. Sáu năm ở tiệm Lão Kỷ, cô tự đặt cho mình một luật là không đọc chiếc bát này chừng nào nó chưa lành. Ông không dạy cô luật đó; cô tự nghĩ ra vào cái đêm đầu tiên hiểu rằng đọc một món đồ vỡ là đọc luôn cái phút nó vỡ, và cô không muốn biết cái phút ấy trong nhà mình đã xảy ra như thế nào. Cô phủ khăn lại. Chưa phải hôm nay.
Chiều, Trần Bá gõ cửa, đưa cô một tờ giấy gấp đôi. "Bốn người trong nhà, cô không nên để họ thấy cô đụng vào đồ cổ."
Thẩm Ninh mở ra: bốn cái tên, viết tay, mực xanh, nét đều tăm tắp. Đứng đầu là Hoắc Cảnh Sơn.
"Chú hai của chủ nhân," Trần Bá nói, giọng không lên không xuống. "Ông ấy ăn tối ở đây thứ Tư và Chủ nhật."
"Còn ba người kia?"
"Cô sẽ biết dần."
Ông đi ra, khép cửa. Cô nghe tiếng chân ông dừng lại ở đầu hành lang chừng hai giây trước khi đi tiếp. Một quản gia không tự nghĩ ra danh sách này; nó được ai đó đọc cho ông chép, hoặc được ai đó dặn ông đưa. Và người ta chỉ cảnh báo về chuyện đụng vào đồ cổ khi người ta tin cô có thể đụng ra chuyện. Bảy điều lúc sáng không có điều nào nói tới đồ cổ, nên tờ giấy này là điều thứ tám, và nó không nằm trong hợp đồng.
Nửa đêm cô xuống bếp lấy nước. Đi ngang chân cầu thang tầng ba, cô thấy cửa thư phòng hé một khe sáng bằng gang tay, và trong đó im. Điều sáu: thư phòng tầng ba không vào. Cô dừng đúng ngoài vạch sáng trên sàn, không bước qua, nhưng từ chỗ đứng, qua khe cửa, cô nhìn thấy mặt bàn.
Trên bàn là một tập hồ sơ mở, kẹp gáy xanh, loại kẹp chỉ bảo tàng thành phố dùng. Trang trên cùng in bảng biểu. Chỉ với chừng ấy ánh sáng cô vẫn đọc được tiêu đề, vì hai năm nay cô đã viết đúng dòng chữ đó vào từng lá đơn xin sao lục.
*Bản kê tang vật — hiện vật ký gửi, bình thanh hoa đời Nguyên.*
Cô đã làm đơn xin sao lục bản kê ấy ba lần. Ba lần bảo tàng trả lời hồ sơ đang phục vụ điều tra, không cấp cho cá nhân. Bây giờ nó nằm mở trên bàn một người vừa cưới cô sáng nay.
Thẩm Ninh đứng đó đủ lâu để đếm được ba nhịp đồng hồ quả lắc dưới tầng một vọng lên, rồi quay về phòng, không lấy nước.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89