Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 1 / 48

Hai chữ ký lúc bốn giờ năm mươi

Trạm Truyện 89 · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:07 · giọng của người viết
Cây bút đặt ngang chiếc hộp thiếc trên bàn vá gốm, cạnh cái bát đang vá
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Bốn giờ chiều, bệnh viện gọi lần thứ hai trong ngày. Thẩm Ninh biết nội dung trước khi cầm máy, vì buổi sáng họ đã gọi một lần rồi, lần đó cô đã phải ngồi xuống.

"Suất điều phối của Thẩm Diệp còn giữ được ba mươi ngày. Tám trăm nghìn tệ tiền cọc, quá hạn thì bên tôi phải trả suất về."

Bên kia có tiếng lật giấy, rồi cúp. Thẩm Ninh đặt điện thoại úp xuống bàn kê gốm, ngồi yên một lúc, tính lại chỗ tiền mình có. Trong hộp thiếc dưới bàn thờ mẹ được hai mươi bốn nghìn. Bốn cái đĩa Càn Long cô đang vá dở cho khách quen, giao xong thì thêm mười sáu nghìn nữa, nếu bên kia trả sòng phẳng. Bốn mươi. Còn thiếu bảy trăm sáu.

Trên mặt bàn còn vệt sơn ta từ hôm qua, khô lại thành một đường màu gỉ. Cô lấy móng tay cạy nó, cạy tới khi móng xước, trong khi cái đĩa vá dở nằm ngay cạnh, từ sáng tới giờ chưa đụng vào. Phía trong tiệm, Lão Kỷ đang mài dao, tiếng đá mài đi một nhịp đều, chậm, không nhanh lên cũng không dừng lại vì cú điện thoại vừa rồi. Ông đã nghe hết. Ông chỉ không hỏi. Sáu năm ở cùng ông, cô chưa từng nghe ông hỏi ai về tiền.

Bốn giờ hai mươi, một người đàn bà mặc vest xám bước vào tiệm. Bà ta không nhìn đồ trong tiệm lấy một lần — người vào tiệm vá gốm ai cũng nhìn, ít nhất liếc qua cái tủ kính có bộ ấm men rạn — mà đi thẳng tới bàn kê, tìm chỗ trống, đặt tập hồ sơ xuống đúng khoảng gỗ không dính sơn. Người biết đồ, hoặc người được dặn kỹ.

Chỗ quảng cáo 250px

"Từ Nghi. Luật sư của Hoắc thị."

Bà ta không đưa danh thiếp, chỉ mở tập hồ sơ ra ở trang đã có chữ ký sẵn của bên kia. Thẩm Ninh nhận ra mình đang được mời ký vào một thứ đã ký xong một nửa.

"Hợp đồng hôn nhân mười hai tháng. Năm triệu tệ. Ứng một triệu ngay khi ký, phần còn lại trả khi hết hạn và hai bên ly hôn đúng ngày. Không con. Không tài sản chung."

Nghe tới con số một triệu, trong đầu Thẩm Ninh cái hộp thiếc dưới bàn thờ mẹ tự động cộng thêm. Cô ghét mình vì phản xạ đó, nhưng nó xảy ra trước khi cô kịp ghét.

"Vì sao là tôi."

"Câu đó không nằm trong hợp đồng."

Từ Nghi trả lời mà không ngẩng lên, lật sang trang tiếp theo cho cô, ngón tay dừng ở đúng dòng đầu, kiểu người đã làm động tác này vài trăm lần. Thẩm Ninh đọc từ trang một, đọc chậm, vì cô biết chuyện gì xảy ra với người ký nhanh. Điều một tới điều mười đọc như mọi hợp đồng khác: thời hạn, nghĩa vụ xuất hiện chung nơi công cộng, điều khoản bảo mật, mức phạt vi ước hai triệu.

Điều mười một là một câu ngắn hơn hẳn những câu quanh nó.

*Bên B không được bước vào sàn đấu giá Hoắc thị trong suốt thời hạn hợp đồng.*

Cô đọc lại lần nữa, rồi lần thứ ba. Một hợp đồng hôn nhân không có lý do gì phải nhắc tới sàn đấu giá, trừ khi người viết nó biết bên B từng làm nghề gì và biết chỗ nào bên B không nên đứng.

"Điều này để làm gì?"

"Điều khoản này không thương lượng."

"Tôi không hỏi có thương lượng được không. Tôi hỏi nó để làm gì."

Từ Nghi ngẩng lên lần đầu tiên. Trong hai giây đó, Thẩm Ninh thấy một thứ đi qua mặt bà ta rồi biến mất — không phải bực. Giống như bà ta đã được dặn trước rằng sẽ có người hỏi câu này.

"Cô Thẩm, tôi được uỷ quyền ký, không được uỷ quyền giải thích."

Vậy là đã có người ngồi tính trước rằng cô sẽ hỏi câu này. Thẩm Ninh đặt tay lên mặt bàn, dưới lòng bàn tay là vệt sơn ta khô gồ lên một đường mỏng. Cô nghĩ tới hai năm vừa rồi: cái ngày người ta dẫn cô ra khỏi phòng phục chế, và không ai trong số mười một người đứng ở hành lang hôm ấy nhìn thẳng vào cô. Nghĩ tới Thẩm Diệp nằm trong phòng bốn giường, mỗi lần cô tới lại hỏi chị ăn cơm chưa, như thể đứa nằm đó là cô. Rồi nghĩ tới điều mười một. Tới chỗ này thì có một thứ khác chen vào, sắc hơn: người ta không cấm một người đi vào chỗ mà người ta chắc chắn người đó không bao giờ tới. Người ta chỉ cấm khi thấy khả năng. Nghĩa là trong hợp đồng này có một thứ liên quan tới cô mà cô chưa nhìn ra.

"Bút."

Từ Nghi đưa bút. Thẩm Ninh ký lúc bốn giờ năm mươi, công chứng viên ngồi ngoài xe được gọi vào, đóng dấu ngay trên bàn kê gốm, cạnh cái đĩa Càn Long còn thiếu ba mảnh vành. Con dấu ướt in xuống mặt giấy. Cô ngồi nhìn nó khô lại.

Từ Nghi gấp bản của mình, kẹp vào cặp da, để lại bản của cô trên bàn. "Sáng mai bảy giờ có người tới đón. Cô mang theo giấy tờ tuỳ thân và hai bộ quần áo, những thứ khác bên tôi lo." Bà ta đi tới cửa rồi dừng lại. "Cô Thẩm. Ba mươi ngày cô cần, một triệu sẽ vào tài khoản trước chín giờ sáng mai."

Câu đó không nằm trong hợp đồng.

Cửa đóng lại. Thẩm Ninh ngồi xuống ghế, tay còn cầm bản hợp đồng, mãi mới lật lại trang một để đọc tên bên A.

*Hoắc Trân.*

Cô đã nghe cái tên đó hai năm trước, một lần duy nhất, trong cuộc họp mà cô không được ngồi. Người ta nói bình Nguyên thanh hoa ấy vào bảo tàng theo diện ký gửi; hồ sơ ký gửi nằm bên nhà đấu giá. Nhà đấu giá là Hoắc thị. Người giữ hồ sơ ấy là người vừa ký vào trang bên cạnh chữ ký của cô.

Tiếng đá mài dừng lại. Lão Kỷ đứng dậy, lau tay vào tạp dề, đi tới bàn, cầm tờ hợp đồng lên. Ông đọc chậm, hết mỗi trang lại đưa tờ giấy ra xa mắt hơn một chút, rồi lật. Trang hai, xa thêm một chút. Trang một, tới dòng tên bên A.

Ông không đưa ra xa nữa. Ông đặt tờ giấy xuống, phẳng phiu, đúng chỗ nó vừa nằm, rồi quay lại bàn mài, cầm con dao vừa mài xong — con dao mũi mỏng ông dùng để tách men mà cô chưa từng được cầm — cất nó vào hộc. Ông khoá hộc lại, bỏ chìa vào túi tạp dề.

Sáu năm ở cùng ông, đây là lần đầu tiên ông không nói gì với cô.

Hết chương 1

Chương 2 — Bảy điều trong nhà Vân Sơn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px